Beauty and the Beast là một tác phẩm kinh điển của mọi thời đại – một câu chuyện tình yêu đầy ma thuật, một tác phẩm đầy xúc động và kích thích người xem. Được biết đến thông qua tác phẩm văn học đình đám, những vở kịch, những bộ phim, thậm chí là cả chương trình truyền hình với thông điệp về tình yêu dễ chấp nhận, được hàng triệu người yêu mến cả già và trẻ, năm 1991, hãng Disney đã cho ra mắt những nhân vật đáng yêu trong phim và giới thiệu những bài hát làm mê hoặc khán giả. Đối với hầu hết chúng ta, câu chuyện này là một nơi đặc biệt trong tim mỗi người, nhắc nhở chúng ta rằng tình yêu có thể thậm chí chiến thắng những thủ đoạn gian xảo và ghê gớm nhất.

Nhưng cũng có nhiều điều xoay quanh về câu chuyện này, nó sẽ không hào nhoáng như những câu chuyện cổ tích, mà thực chất có vài sự thật đen tối mà chúng ta chưa được biết đến. Đó là lý do tại sao Beuaty and the Beast sẽ một lần nữa trở lại vào năm 2017 với sự góp mặt của nữ diễn viên xinh đẹp Emma Watson

Ngày nay, chúng ta đang hướng đến một lối đi mới, để lại những lời ca và tình yêu đằng sau và khám phá ra vài sự thật về nguồn gốc của câu chuyện này. Từ những sự thật ít ai biết đến những ý kiến phiến diện, hãy sẵn sàng để quên đi tất cả những gì bạn nghĩ bạn biết về câu chuyện cổ tích này.

  1. Những chiếc đầu lâu bị ẩn giấu và biểu tượng về cái chết

Phiên bản phim cuối năm 1991, chúng ta bắt gặp cảnh Gaston đang ngã xuống, nhưng vẫn tự hỏi liệu anh ta có sống sót hay không. Thử dừng màn hình ở cảnh này bạn sẽ nhận ra một cái đầu lâu tí hon mỗi bên đồng tử ở cận cảnh gương mặt anh ấy. Các bản sớm hơn trước đó được chiếu trên VHS và cho ra đĩa thì hai cảnh trên đã bị bỏ ra, nhưng những bản gần đây trên DVD hoặc những bản Blu-ray thì cũng không có cảnh trên. Hãng Disney cũng đã thừa nhận rằng hai phân cảnh khá quan trọng vì chúng giúp người xem xác định điều gì đã xảy ra với Gaston (tức là anh ta đã bị ám sát).

  1. Lời thoại “ Time to die” bị thay đổi

Trong khi thực hiện Beauty and the Beast (1991), Disney đã không thêm vào những bản nhạc và các nhân vật vào các cảnh trong phim, cũng có một vài phân đoạn bị cắt bởi vì chúng được xem là quá đen tối và không phù hợp với thị trường mà họ hướng đến. Một trong số đó là những cảnh chiến đấu cuối phim giữa Gaston và quái vật. Lời thoại ban đầu trong suốt quá trình sản xuất phim là “Đã lúc mày chết rồi”, nhưng nó đã được quyết định thay thế bằng một lời thoại mới “Belle là của ta”. Lời thoại ban đầu đã được tiên đoán trước vì trớ trêu rằng lúc đó cũng là lúc chết của Gaston, nhưng nếu để ý kỹ phân cảnh, ta sẽ vẫn có thể nhìn thấy khẩu hình miệng của lời thoại ban đầu.

  1. Mẹ tiên đỡ đầu xấu xa

Phiên bản Beauty and the Beast mà chúng ta biết ngày nay rất khó để so sánh với bản gốc. Tác giả được biết đến đầu tiên của cuốn sách là Gabrielle Suzanne Barbot de Villeneuve, người đã tạo ra nhân vật Belle vào năm 1740. Bản này cũng đã được kéo dài và rút ngắn và được Beaumont viết lại vào 1756. Trong bản của Villeneuve, chàng hoàng tử nghèo không bị bà tiên biến thành quái vật bởi vì anh ấy ích kỷ và mang một trái tim không có tình yêu mà là vì anh ta đã từ chối kết hôn với bà ta. Sự thật đúng là vậy, một mụ tiên độc ác và một chàng trai nghèo. Một sự khác biệt nữa trong bản gốc là Belle đã không đấu tranh để thấu hiểu chàng quái vật bởi sự nóng nảy của anh ta mà là bởi vì anh ta giống súc vật và không thể bày tỏ suy nghĩ và cảm xúc một cách đúng đắn.

  1. Quái vật Franken

Phiên bản hoạt hình của quái vật năm 1991 là đứa con tinh thần của nghệ sĩ Glen Keane. Glen đã sử dụng hình tượng Frankenstein để tiếp cận, mượn nhiều điểm đặc biệt từ những loài động vật thực sự. Bắt đầu với việc phác họa, ông ấy đã cho chàng quái vật một cái đầu với bộ râu gần giống như một con trâu, trán như khỉ đột, cặp ngà và sống mũi của một con lợn rừng, chân và đuôi của một con sói, và cuối cùng là cơ thể bệ vệ của một con gấu, với bộ lông phù hợp. Tất nhiên, chàng quái vật thật sư là một người đàn ông trẻ tuổi, đẹp trai dưới hình hài của một loài động vật và Glen đã đảm bảo rằng nhân vật sẽ có điểm đặc biệt để cân nhắc người thưởng thức về điều này. Beast được mô tả trong phim là một nhân vật có đôi mắt xanh và điều này là một trong những đặc điểm còn lại để phân biệt hình dạng người hay quái vật của Beast.

  1. Bộ phim gần như đã không thể công chiếu

Walt Disney đã mang câu chuyện Beauty and the Beast đến với những nhà biên kịch phim vào những năm 1930, nhưng những nhà biên kịch này cho rằng rất khó để điều chỉnh câu chuyện thành một phiên bản phim. Ông Walt đã đặt bộ phim này lên đầu tiên và cố gắng để thực hiện nó một lần nữa vào những năm 1950, nhưng họ vẫn không thể có được một phương thức phù hợp để thực hiện. Và sau đó vào năm 1966, Walt Disney đã qua đời. Sau thành công lớn của The Little Mermaid vào năm 1989, hãng đã quyết định rằng những câu chuyện hoàn toàn có tiềm năng và với những tiến bộ kỹ thuật trong làm phim hoạt hình, họ đã quyết định cho nó một bước đi nữa. Và cuối cùng, bộ phim đã trở thành bộ phim hoạt hình nổi bật thứ 30 của hãng và thu về một con số doanh thu phòng vé tuyệt vời với 425 triệu đô, vượt The Little Mermaid gần 200 triệu đô.

  1. Tình yêu của chị em

Trong truyện phiên bản gốc, Belle không phải chỉ là một đứa trẻ, cô ấy có cả những người chị gái. Cô đã quyết định tới thăm họ và cha của cô sau khi hứa với Beast rằng cô sẽ trở lại với anh ấy. Nhưng sau khi trở về nhà thì các cô chị đã trở nên ghen tị với cô vì cô được ăn ngon, mặc đẹp và rõ ràng là được chăm sóc tốt. Họ đã quyết định lừa cô ở lại lâu hơn, và hi vọng rằng sẽ làm Beast tức điên lên và ăn cô cho bỏ giận nếu không quay về với hắn. Có thể thấy với kịch bản như thế sẽ làm tình chị em trong Cinderella mà chúng ta biết trở nên nhợt nhạt hơn khi so sánh. Tuy nhiên, Belle đã nhận ra rằng việc cô ở lại sẽ làm Beast đau khổ và vì thế cô trở về lâu đài với Beast. Và sau đó, đúng với phong cách của chuyện cổ tích, họ sống với nhau hạnh phúc mãi mãi về sau.

  1. Một câu chuyện có thể có đến 4000 năm tuổi

Các nhà nghiên cứu ở trường Đại học Durham và Lisbon đã đào sâu vào nguồn gốc của câu chuyện Beauty and the Beast, họ cho rằng câu chuyện như Rumpelstiltskin và Beauty and the Beast có thể lên đến 4000 năm tuổi. Họ đã sử dụng phương thức vay mượn từ những nhà sinh học để nghiên cứu mối liên hệ giữa những câu chuyện cổ xưa như câu chuyện này và kể cho cả thế giới. Khá tuyệt vời khi nghĩ về điều này, những câu chuyện đã tồn tại hàng ngàn năm mà không được viết ra đến tận những thế kỉ 16-17. Câu chuyện mà ngay nay chúng ta biết đến được viết vào khoảng năm 1750 bởi tác giả người Pháp Jeanne Marie Leprince de Beaumont, cô được coi là một trong những tiểu thuyết gia đầu tiên sử dụng chuyện dân gian để dạy người khác về đạo đức.

  1. Những cảnh đã không được dựng thành phim

Một số mẫu chuyện không bao giờ được lên màn ảnh rộng mà bị cắt bỏ luôn. Đây là sự thật đối với tất cả những bộ phim và có hai cảnh đen tối đặc biệt bị loại bỏ trong phiên bản Beauty and the Beast năm 1991 bởi vì nó được coi là quá hung tợn đối so với những bộ phim dành cho trẻ em. Đầu tiên là một câu chuyện mà chắc chắn sẽ không bao giờ được làm thành phim hoạt hình: cảnh Beast lôi theo sau mình miếng thịt đẫm máu của một con vật mà anh ta vừa giết. Cảnh này gần như đã bị hủy bỏ ngay lập tức. Những mẫu chuyện khác liên quan đến kết thúc ban đầu của phim, cảnh xác của Gaston bị cắt ra và được xác thực thông qua các hồ sơ khám nghiệm bởi những cảnh sát của thị trấn và xác của hắn cũng đã được cha mẹ chôn vùi trong một cảnh tang lễ rùng rợn. Cảnh này đã bị cắt bởi một vài lý do về âm thanh, nhưng bạn có thể thấy được một vài giây nổi bật trong bản Blu-ray.

  1. Phiên bản gốc không hề có người hầu hay nội thất mê hoặc

Dĩ nhiên là Disney phải thay đổi, thêm thắt cho phù hợp với một bộ phim dành cho trẻ em rồi. Bên cạnh việc bỏ một số yếu tố khá rùng rợn (như cảnh đám tang), thì các biên kịch cũng thêm vào đó vài yếu tố tươi sáng cho cốt truyện. Trong quyển sách của bà Beaumont, Beast sống một mình trong toà lâu đài, cô lập bản thân với thế giới bên ngoài vì xấu hổ với bộ dạng như thế. Các nhân viên Disney đã khéo léo lồng vào đó một chút sắc màu cho toà lâu đài và những đồ vật thú vị, dường như họ đã thành công và hai nhân vật Lumière lẫn Cogsworth đã chiếm lĩnh hàng triệu trái tim trẻ thơ.

  1. Bi kịch của Hogward Ashman

Phiên bản Beauty and the Beast của năm 1991 luôn ngập tràn những bài ca hết sức tuyệt vời và đáng nhớ được chắp bút bởi hai nhà soạn nhạc tài ba từ bộ phim The Little Mermaid là Alan Menken và Howard Ashman. Đáng tiếc thay, Ashman không bao giờ có cơ hội chiêm nghiệm lại tác phẩm của bản thân, do sự nghiệt ngã của căn bệnh AIDS đã tước đi mạng sống của ông chỉ 8 tháng trước khi phim được công chiếu. Khi giải Oscar cho nhạc phim xuất sắc nhất xướng tên Beauty and the Beast, người bạn đời của Ashman là Bill Launch đã lên nhận giải thay ông. Bộ phim như một lời tưởng nhớ đến Ashman, khán giả có thể thấy được dòng credit: “Gửi đến người bạn Howard của chúng tôi, người đã tạo nên giọng nói cho nàng tiên cá và tâm hồn cho con quái thú, chúng tôi sẽ mãi biết ơn.”

  1. Được dựa trên sự kiện có thật?

Có thể Beauty and the Beast là một câu chuyện cổ tích, hoặc có thể là không. Một vài nghiên cứu chỉ ra rằng vào thế kỷ 16, một người đàn ông tên là Petrus Gonsalvus ở trên đảo Tenerife (Tây Ban Nha) mắc phải căn bệnh khiến lông mọc đầy người. Khác với thời bây giờ, căn bệnh này làm ông bị xa lánh nhưng may thay, ông được vua Henry II che chở và sau đó ông gặp một người phụ nữ xinh đẹp tên là Catherine và họ kết hôn.

  1. Những giọt nước mắt là thật

Trong suốt quá trình lồng tiếng cho phiên bản 1991, nữ diễn viên lồng tiếng cho vai Belle là Paige O’Hara được yêu cầu phải khóc vì hoảng sợ khi gặp Beast. Khi ấy, nữ diễn viên 30 tuổi bật khóc nức nở như một đứa trẻ khiến đạo diễn hoảng hốt, an ủi cô nhưng Paige bảo đó là diễn xuất. Cô đào ngày ấy giờ đã hơn 60, vừa được trao giải cống hiến cho Beauty and the Beast vào năm 2011 và ngày nay vẫn được làm mẫu hình cho các bức hoạ về Belle của Disney.

  1. Sự trùng hợp kỳ quặc

Trong phiên bản điện ảnh, lời nguyền về đoá hồng sẽ nở rộ khi chàng hoàng tử tròn 21 tuổi. Vậy khi Lumière cất lời ca: “Đã mười năm rồi kể từ khi…”, như vậy, chàng hoàng tử của chúng ta hẳn bị nguyền từ lúc mới 11 tuổi. Bên cạnh đó, nữ tác giả Beaumont cũng trải quan khủng hoảng khi mất mẹ ở độ tuổi 11 và trong tác phẩm, bà không hề đề cập tới tuổi tác.

  1. Câu chuyện của kẻ bị tâm thần?

Hầu hết trong tâm trí của khán giả, đây không chỉ là câu chuyện tình lãng mạn mà còn là bài học kinh điển. Tuy nhiên, có vài ý kiến cho rằng, đây chẳng khác gì một câu chuyện tâm thần với đầy rẫy yếu tố bệnh hoạn. Nhìn Belle kìa, cô ấy nói chuyện với chim muông, cầm thú và bọn chúng biết trả lời cô – một dấu hiệu của schizophrenia. Hơn nữa, khi Beast (bắt cóc) cô vào toà lâu đài, có vẻ cô đã mắc phải chứng Stockholm syndrome – một phản ứng đồng cảm và yêu người bắt cóc mình. Bây giờ nó còn giống một câu chuyện cổ tích không?

  1. Belle không có mẹ

Có vẻ như đây là điểm chung của các bộ phim hoạt hình Disney nhỉ? Cả Jasmine (Aladdin), Arial (The Little Mermaid) và Pocahontas đều không có mẹ và nàng Belle cũng không phải ngoại lệ, thậm chí Nemo cũng mất mẹ khúc đầu phim. Theo các nhà sản xuất từ Disney, có hai giả thuyết cho việc này. Thứ nhất, bối cảnh của các bộ phim tập trung vào lúc các nhân vật đang trưởng thành, việc mất mát như thế khiến họ trở nên mạnh mẽ hơn để đương đầu với hành trình phía trước. Giả thuyết thứ hai có phần ghê rợn hơn là lấy cảm hứng từ việc Walt Disney giết chết mẹ ruột do khủng hoảng tinh thần.

 

Comments

comments

Loading...

Leave a Reply